Tư duy sao để tự tin phóng khoáng và giàu sang
1. Ngoại ngữ là công cụ hiệu quả để kiếm tiền, để đi đây đi đó dễ dàng, để có nhiều bè bạn năm châu, để mở rộng sự hiểu biết. Nhiều bạn giỏi...
1. Ngoại ngữ là công cụ hiệu quả để kiếm tiền, để đi đây đi đó dễ dàng, để có nhiều bè bạn năm châu, để mở rộng sự hiểu biết. Nhiều bạn giỏi ngoại ngữ (do chăm chỉ mà có) nhưng sau đó không biết làm gì với nó. Công cụ, khi không sử dụng, sẽ rỉ sét dần rồi biến mất, ngược lại khi sử dụng nhiều thì sẽ bén hơn. Người Hoa thường biết 2 ngôn ngữ trở lên, tiếng mẹ đẻ và tiếng Quan Thoại, tương tự người châu Âu cũng vậy, họ biết 2-3 thứ tiếng. Người có nhiều công cụ thì sẽ rất tự tin. Nếu là phụ huynh, hãy đầu tư nhiều cho trẻ ngoại ngữ và thể lực khi còn trẻ. Các kỹ năng khác, lớn lên đều học được cả.
2. Tiền bạc, ai xem nó là mục đích thì sẽ sẽ cất giữ, tiết kiệm, để dành. Ai xác định tiền bạc là công cụ thì sẽ mạnh dạn đem ra xài, vui vẻ thấy nó đến và đi, sẽ thảo ăn xởi lởi. Bí mật của NGƯỜI TỰ TIN là xem tiền bạc = công cụ, xài xong đưa người khác xài, rồi người ta sẽ đưa lại cho mình công cụ khác. Đó là sự tự tin.
Người phóng khoáng thì xem tiền bạc như ánh trăng, vơi thì lại đầy, khuyết rồi lại tròn. Người không tự tin thì sợ ra không vô lại, thành người chơi không đẹp, kém sang. Đứng trước lợi ích, họ sẽ chọn cách lấy vào, chọn cách thủ cho bản thân mình, cuối cùng trở thành người tham lam tầm thường bé mọn hèn hạ cả 1 đời rồi chết vô danh. Uổng.
3. Khi xưa tui có lần đi học thêm lớp tài chính, thầy nói tài khoản 153 là công cụ - dụng cụ, còn tiền mặt - tiền gửi là 111 - 112, tui cứ bút toán nhầm tiền bạc thành 153, ông thầy quánh rớt nhưng khen, nói thằng bé này tự tin phóng khoáng đây, nó coi tiền bạc là công cụ nên nó xài ào ào, xài tiền thì gián tiếp giúp người khác có tiền. Việc tiêu xài nên được khuyến khích rộng rãi, việc tiết kiệm trong tiêu dùng phải phê phán mạnh mẽ vì nó sẽ tàn phá nền kinh tế. Hàng hoá làm ra, dịch vụ có sẵn nhưng không ai xài, cuối cùng không ai có tiền.
Mình đòi người khác làm miễn phí cái gì đó cho mình là rất tham và ác, vì mình được lợi mà người ta chẳng được gì, vì sao họ phải dành thời gian công sức ra phục vụ mình, người ta hít khí trời để sống chắc? Đặt mình trong hoàn cảnh của người ta, mình có dành thời gian và công sức làm miễn phí như vậy không?
Tương tự như việc trả giá ép giá, cuối cùng chẳng qua là mình vì tham mà ép, mục đích cuối là để mình được lợi. Thấy ai đó ra giá cao, vượt khả năng mua của mình thì thôi, mua chỗ khác. Khi không ai mua hoặc ít người mua thì người bán sẽ tự động giảm giá. Văn hoá nói thách và trả giá là nên bỏ, vì không văn minh, tương tự như tư tưởng đòi miễn phí. Ai ham miễn phí là do mình tham quá tham, vì lợi ích của mình mà bất chấp lợi ích của người khác. Muốn người khác có tâm thì mình phải có lòng trước, phải chủ động đưa tiền ra cho mọi thứ mình nhận về. Đó là sự biết điều, sự trưởng thành.
4. Các bạn nên nhớ. Tiết kiệm dè sẻn ky bo để dành tằn tiện... sẽ làm đông cứng mạch máu. Khi máu không lưu thông, nền kinh tế sẽ đột quỵ. Các bạn có nhiều công cụ càng tốt, nhưng phải lấy ra xài để bén hơn. Tiền ra khỏi túi không có mất, chỉ là để người khác xài, rồi đến lúc sẽ quay lại mình. Ai mời gì là mình mua hết, cho người ta có tiền trước, tới lượt mình rao gì cũng có người mua. Khi mua, thấy đủ khả năng mua thì chớ có trả giá, giúp người ta có lãi chút đi. Mọi người có tiền thì sẽ chi tiêu ra, XH sẽ phồn vinh.
5. Nhớ không toan tính thiệt hơn, không khó chịu khi phải bỏ tiền ra mua cái mình cần, tiền là nô lệ của mình hay mình là nô lệ của tiền mà để nó điều khiển mình vậy? Thấy ai giàu có là lòng vui như mở hội, vì chắc chắn sau đó mình cũng sẽ có tiền. Ai còn tiếc tiền, còn phàn nàn, còn nhăn nhó, còn đòi đền bù, còn complain, còn chê bai đắt rẻ... là do mình còn ít tiền quá, cần bỏ thói xấu bần tiện hèn mọn tham lam ích kỷ này thì mới mong giàu và sang. Mình xác định là mình có tố chất giàu sang bẩm sinh nên luôn miệng khen và cười, rút tiền mua hàng rẹt rẹt không hối tiếc. Tiền đó cũng vào túi người khác rồi họ xài ra xã hội chứ có mất đi đâu.
Hát to:
"Tiền bạc đến em không mong đợi gì
Tiền bạc đi em không hề hối tiếc
la la la...".
