Tui biết Tuấn khi ở cùng chung một nhà trọ, khác phòng nhưng tụi tui hay nói chuyện mỗi khi lên sân thượng giặt đồ. Tuấn có ánh mắt hiền lành thiệt thà nên ai nhìn cũng mến. Công việc hay thu nhập như thế nào, bạn đều kể cho tui nghe. Lúc đó tui còn vô duyên, chuyện thu nhập lương bổng của người ta mà cũng hỏi. Nhưng qua chuyện kể, tui thấy Tuấn siêu may mắn, từ nhỏ đến lớn mọi thứ đều thuận lợi, ví dụ như thi ĐH cũng vừa đủ điểm đậu vào ngành ưa thích dù Tuấn học không giỏi, ra trường thì được vô 1 DN ngon lành, được đi công tác nước này nước kia mở rộng tầm mắt. Người trong nhà trọ hỏi ủa Tuấn em hay đi chùa cầu chỗ nào, cúng gì ở đâu để mọi người làm theo, nhưng Tuấn nói từ nhỏ chưa bao giờ cúng kính hay đi miếu mão cầu xin gì cả. Mọi người nghĩ là Tuấn giấu.

Tầng dưới cùng của nhà trọ là nơi tá túc cho 1 gia đình bán rong sữa đậu nành. Chị vợ hiền lành ít nói còn ông chồng thì hơi dữ, thường ngồi uống rượu 1 mình, luôn quát nạt vợ con. Một bữa thì ông bỏ đi đâu mất, chỉ còn chị vợ và 2 đứa con nhỏ. Việc ngâm đậu xay đậu xưa ông chồng làm, nay bà vợ phải làm thay nên hầu như chị không ngủ, ngâm đãi nấu đậu tới khuya xong ngủ tí đã phải dậy đi bán. Tui và Tuấn thỉnh thoảng cũng xuống phụ chị ấy, nhưng cũng có người thờ ơ, thấy chị bưng cái thau nước to đùng không nổi chứ không không giúp 1 tay.

Một bữa vào nửa đêm chị bị bệnh, 2 đứa nhỏ khóc chạy qua kêu chủ nhà chở đi BV giùm. Chi phí điều trị khá lớn, tui có gửi mấy trăm ngàn (vì thu nhập lúc đó chỉ có 5 tr, chỉ dám trích 1 phần nhỏ vậy thôi, các anh chị khác trong nhà trọ người cho vài chục). Chỉ có Tuấn là giúp chị những mười triệu, dù lương và thu nhập chỉ cỡ 12 triệu, Tuấn chỉ giữ lại 2 triệu để chi tiêu, cả tháng sau Tuấn phải bóp miệng tằn tiện vì giúp người. Sau bữa đó, mọi người gọi Tuấn là Tuấn Tử Tế, vừa ngưỡng mộ nhưng cũng vừa trêu chọc. Có người còn nói là nó ra vẻ ta đây, hoặc cho tiền thế thì chắc có ý gì. Tuấn nghe thì cười. Tui có lần hỏi thì Tuấn nói, người gặp người 1 lần trong đời đã là duyên, nghe người ta khó thì mình phải giúp, mình cầm cục tiền đó mà nhìn thấy người ta chết thì mang tội. Từ nhỏ Tuấn đã sống vậy á, thương người hơn thương tiền. Ai 1 lần gặp trong đời, Tuấn cũng đều giúp hết chứ không phải mỗi chị bán sữa đậu nành.

Rồi mọi người trong nhà trọ tan tác hết, nhưng do còn số ĐT nên sau này tìm tìm nhau qua mạng XH kết nối lại được. Tuấn thì được đi nước ngoài học lên cao do có trường nào đó cho học bổng, rồi làm cho 1 tổ chức về môi trường quốc tế đâu chục năm thì chuyển sang làm kinh tế. Sau mấy năm thì Tuấn cũng làm được một doanh nghiệp chế biến nông sản, trụ sở to đùng trong làng, người làm đông nghịt, xe dựng đầy sân. Tui ghé thăm 1 lần, ngã nón xuống mà khen.

Ngồi cà phê, Tuấn kể làm ăn lúc khó khăn lúc thuận lợi, nhưng hễ vấp ngã là có quý nhân tới hỗ trợ, đơn hàng cũng tự động tới, người này làm xong thì giới thiệu người kia. Luôn có người tới dạy bảo mở rộng kinh doanh một cách tự nhiên. Người tài cũng theo tới phụ bạn làm chứ Tuấn tự nhận mình không có tài năng, cha mẹ nông dân nghèo đâu biết làm DN ra sao. Bạn tự nhận mình thiếu nhiều kỹ năng, giao tiếp bình thường, trung bình về mọi thứ.

Tuấn nói, nhưng không rõ tại sao đời Tuấn may mắn đến vậy. Nhưng tui thì lại rõ.