Bí mật một nhà buôn
(bài dành cho người có tư chất, muốn dấn thân nghề thương mại, ai thấy dài không đọc nổi thì không có tư chất, khỏi đọc tốn thời gian vì sẽ ...
(bài dành cho người có tư chất, muốn dấn thân nghề thương mại, ai thấy dài không đọc nổi thì không có tư chất, khỏi đọc tốn thời gian vì sẽ làm không được)
1. Thuở ấu thơ, Lã Bất Vi đọc sách nhiều nên tích luỹ ngôn từ tốt, ăn nói xuất sắc, vì nói năng là tổ hợp của từ vựng và cách diễn đạt. Ông chủ động đi nhiều, gặp gỡ trao đổi với nhiều người, biết được nhiều trí khôn thiên hạ nên vô cùng khôn khéo. Khác với nhóm chữ nghĩa đa phần không thực tế (nên thường nghèo và uất ức với nhóm người giàu trong xã hội), ông là người có khả năng thích nghi siêu hạn, có trí óc lại thực tế nên siêu giàu. Một bát cơm trắng to hay 1 cái bánh bao là đủ cho ông trong 1 ngày, ông cho rằng không tốn thời gian ăn trưa để làm nhiều việc hơn. Ngủ, chỉ cần 1 manh vải lót dưới 1 mái hiên. Trong buôn bán thương mại, lịch sử cổ kim đông tây không ai qua Lã Bất Vi, ông là đỉnh của đỉnh. Nếu bạn thấy thích con người này, thì đọc ở phần tiếp theo.
2. Lã Bất Vi, khi còn chưa có vốn, đầu tiên ông đi qua làng bên cạnh xem cây rau cây đậu, thấy rẻ hơn thì mua về làng mình bán lại kiếm lời. Xong ông đi xa dần, giữa các huyện, các tỉnh, các quốc gia. Đi và quan sát, nhạy bén phân tích và hành động liền, người có đầu óc - có tư chất nhà buôn có nghĩa như vậy. Một lần, ông đến làng muối, thấy muối chất đống giữa ruộng, cứ vào mùa mưa sẽ trôi hết ra biển, ông bàn với bà con hay là để cho ông mang đi, trả tiền sau. Bà con đồng ý, ông lấy hết muối của họ, đóng bao ghi tên ông và địa chỉ nhà vào, thuê ngựa thồ mang lên miền núi. Người miền núi sau khi mua muối xong, thấy ngựa đẹp nên hỏi, ông bán luôn cả ngựa. Trên núi gỗ tốt, ông thuê người đóng thuyền, đóng quan tài và trong những cỗ quan tài đó, ông bỏ vào dược liệu, trà,....xuôi theo dòng sông, ghé các điểm dân cư dọc bờ sông để bán. Ông trở lại các làng biển, khi xưa ông hứa mua 1 đồng nhưng khi về ông trả 10 đồng, ai cho ông mượn 1 con ngựa thì về ông trả lại 5 con, bà con rất vui vẻ. Ông gầy dựng uy tín tuyệt đối như vậy nên người ta đồn nhau, có gì ế cũng mang đến nhờ ông ra hàng giùm. Ông chở lụa vải ở thành phố đi ngược lên phía nội địa, thu gom sắt chở đến những nước chuẩn bị đánh nhau để họ làm binh khí. Ông nói, kinh doanh thương mại KHÔNG nên buôn tận gốc, bán tận ngọn vì tốn thời gian. Hãy thu gom từ các thương lái nhỏ, cho họ tiền lãi hậu hĩnh để họ có động lực làm việc, cho họ đi vào mọi ngóc ngách mà tìm nguồn, thành lính của mình. Câu châm ngôn của ông "hãy trả hoa hồng cho người trung gian!". Ai chỉ cho ông 1 thông tin nhỏ về nơi có nguồn hàng tốt, ông liền lấy vàng bạc châu báu quý giá nhất tặng cho họ ngay, ông gập đầu cung kính biết ơn. Người trỏ đàng đi buôn cho mình, người giúp mình 1 lần đi ra thế giới bên ngoài mở rộng tầm mắt thì vàng bạc bao nhiêu cũng không đủ để báo ơn họ!
3. Bí mật thương mại của Lã Bất Vi là đi thật nhiều, ăn bờ ngủ bụi, thấy vùng đó thiếu cái gì thì tìm vùng thừa mà mang sang, ai cần gì thì cung cấp nấy cho họ. Trong xã hội, ai hễ nói "tiền với tôi không quan trọng, mà quan trọng là x y z", thực tế là họ quan tâm tiền, cách nói kia chỉ là sĩ diện thôi, hãy rút tiền rẹt rẹt. Hễ ai đòi đền bù, ông không giải thích nửa lời, đem tiền ra đền bù ngay, người ta cần tiền mới tốn thời gian đến thế, cứ đưa đi tự khắc sẽ xong việc, dành thời gian buôn bán cái khác. Cứ thế mà ông giàu, vô tiền khoáng hậu (nghĩa: trước thì chưa có, sau thì khó xảy ra). Tiếc là lòng tham của ông không có điểm dừng, các giai đoạn sau ông buôn những thứ kinh thiên động địa nên kết cục không tốt, các bạn có thể ra nhà sách tìm mua về đọc thêm. Nhưng cách buôn bán trong giai đoạn đầu của ông, mọi người có thể học tập, khá hay, người ta có thể giàu được từ tay trắng thông qua tư duy buôn bán như vậy. Đọc lại đoạn 2 trước khi đọc đoạn 4.
4. Năm 1990, 4 chàng trai 7x người Hàn Quốc học chung lớp ở trường trung học tỉnh Gyeonggi ngồi cà phê với nhau rồi nảy ra ý định đi Philippines tìm kiếm cơ hội làm ăn. Philippines là hàng xóm của Hàn Quốc nhưng lại là xứ nhiệt đới, có thể cung cấp nhiều thứ Hàn Quốc cần. Từ Seoul bay sang Manila, 4 cậu lại thuê xe đi phía bắc Mindanao, nơi trồng cà phê và ca cao với diện tích lớn, người dân ở đây chỉ biết bán thô chứ không biết chế biến. Lúc đó Mindanao vẫn còn bất ổn, có phiến quân nổi loạn, nguy hiểm nhưng bốn cậu không nề nao núng. Sau chuyến đi, bốn cậu chia nhau ra làm, khai thác yếu tố khác biệt khí hậu giữa Philippines với Hàn Quốc. Một cậu lấy hạt ca cao về làm sô cô la, một cậu nhập cà phê thô về chế biến thành cà phê đặc sản, một cậu quay lại Mindanao làm một nhà máy chế biến trái cây, một cậu mở trường dạy tiếng Anh ở Phi cho người Hàn Quốc. Hiện tại, 4 cậu thanh niên ngày ấy giờ đã trở thành những người đàn ông trung niên, đều có cơ nghiệp rực rỡ. Những hạt cà phê, hạt ca cao rẻ òm ở Mindanao đã trở thành những gói cà phê sang trọng, những thanh sô-cô-la đắt tiền trên kệ sân bay Incheon. Đó là nhà buôn của thời hiện tại.
5. Hướng dẫn cụ thể triển khai trở thành 1 nhà buôn, sẽ đăng ở bài sau cho top fan. Chuyện lịch sử về các thương nhân Trung Hoa, thương nhân Hà Lan (chỉ có trong sách cũ và bằng tiếng Anh tiếng Trung chứ không có trên thị trường) cũng sẽ được đăng lần lượt lên page. Mời mọi người lai còm se làm fan cứng để đọc trước khi tui bị Alzheimer và quên sạch hết.
6. Ai nhận thấy mình có tư chất thương mại, từ nhỏ đọc sách nhiều nên ăn nói lưu loát, có tiền là dám mạnh dạn bỏ ra đi khắp nơi để đầu óc cởi mở phóng khoáng (người ít đi, ít gặp gỡ thì sẽ bảo thủ về tư duy vì hiểu biết có giới hạn - không chấp nhận cái mới cái lạ, với không đi thì là do tiết kiệm tiền nên tương lai cũng không làm được nghiệp lớn) thì cũng giới thiệu sơ bản thân để tui tiến cử cho vài đơn vị họ cần, làm trợ lý xách cặp theo họ 1 thời gian. Phải ham đi nhiều, đi như chim á, sáng Cà Mau chiều Lạng Sơn, bốn phương là nhà, tứ hải giai huynh đệ. Còn ai ru rú ở 1 chỗ để quen sự tiện nghi thì thôi nhen, giới thiệu xong ba bữa rút lui bỏ cuộc thì mắc công người ta.

